1. Không dùng những lời lẽ thô bạo,
đao to búa lớn
Cha mẹ là người thầy đầu tiên của trẻ, trẻ sẽ dễ dàng bắt chước những lời nói
suồng sã, thô bạo từ người thầy đầu tiên này, từ đó hình thành nên thói quen
xấu và tinh cách cục cằn, thô lỗ. Đồng thời, khi phải thường xuyên nghe những
lời mắng nhiếc, trẻ sẽ luôn lầm lì sợ sệt và cảm thấy lẻ loi trong chính ngôi
nhà của mình.
2. Khi nói chuyện với trẻ không nên tỏ ra thờ ơ, lãnh đạm
Người lớn đôi khi tỏ ra không mấy quan tâm, thậm chí chí là bực mình vì những
câu hỏi vu vơ của trẻ, vì vậy thường trả lời qua quýt hoặc không trả lời chúng.
Tất cả những thái độ cử chỉ tưởng chừng như vô cùng nhỏ nhặt này lại khiến trẻ
tủi thân vì cảm thấy mình không được bố mẹ quan tâm và yêu thương đúng mức. Lâu
dần, trẻ sẽ không còn mạnh dạn đưa ra câu hỏi, vì vậy tích cách ưa tìm tòi khám
phá sẽ dần trở nên thui chột.
3. Tránh nhục mạ trẻ
Ngay từ khi còn nhỏ, cha mẹ nên tránh dùng những câu nói kiểu: "Đồ đận
độn!", "Sao ngu thế?!"...khi phê bình hay giáo dục con cái.
Những câu nói kiểu này xúc phạm trẻ, khiến trẻ nảy sinh tâm lý chống đối và bất
mãn, đồng thời làm tổn thương đến lòng tự trọng của trẻ.
4. Thiếu tôn trọng ý kiến của trẻ
Khi trẻ đang trình bày lý do hay nguyện vọng, cha mẹ không nên cắt ngang theo
kiểu "Im ngay, ba/mẹ không muốn nghe...". Như vậy, hình thành trong
trẻ suy nghĩ phản kháng "Bố mẹ không nghe mình nói, mình cũng chẳng cần
phải nghe bố mẹ nói".
5. Không lập lờ nước đôi
Khi trẻ đòi hỏi điều gì, cha mẹ cần trả lời dứt khoát, một là một, hai là hai.
Khi trẻ thắc mắc điều gì, cha mẹ biết thì nói là biết, không biết thì cần nói
không biết và sau khi tìm hiểu phải giải thích lại cho trẻ một cách tỉ mỉ. Thái
độ ậm ừ cho qua, hoặc chần chừ thiếu dứt khoát của người lớn khiến cho trẻ cảm
thấy không được tôn trọng, không tin tưởng vào cha mẹ mình. Đôi khi, ở trẻ sẽ
xuất hiện tâm lý thích đòi hỏi, ỉ ôi để thoả mãn sở thích cá nhân.